Dành cho các em: Bông bằng lăng trong mưa
Từ ngày bà chủ mang cây nhỏ về trồng, cả khu vườn già cỗi bỗng trở nên xôn xao. Bởi lẽ bao năm nay nơi này chẳng có lấy một điều gì mới mẻ, ngoại trừ mọi thứ cứ dần già nua đi mà thôi. Lần này, cây nhỏ xuất hiện làm cho tất cả đều tò mò. Nhất là nhìn cái cách bà chủ chăm chút cho nó khiến ai nấy đều phải thầm ghen tị.
Chú trống choai mấy lần định chạy lại phá phách đều bị bà chủ lao ra cảnh cáo, nên chẳng thể làm được gì. Bác nhãn già trầm tư phỏng đoán: "Có thể đây sẽ là một loài cây ăn quả mới lạ chăng?". Cây na gần đó thì lại không nghĩ như vậy, nhưng vẫn hy vọng vào một điều gì đó khiến cho khu vườn vốn tẻ nhạt, nhàm chán này trở nên sinh động hơn.
![]() |
|
Minh họa: TQ. |
Rất nhanh, dưới bàn tay chăm bẵm tưới tắm hằng ngày của bà chủ, cây nhỏ lớn rất nhanh, thay đổi trông thấy. Nó cũng nhận ra bà chủ rất ưu ái, yêu thương nó. Hôm nào cũng vậy, sáng sớm bà chủ đã ra thăm nó, ngắm nghía, lật từng chiếc lá rồi tưới tắm, vun xới cẩn thận. Nó nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là bà chủ đã nhìn thấu những giá trị đặc biệt của nó nên mới ưu ái nó như vậy.
Từ lúc đó, cây nhỏ trở nên kiêu căng, dương dương tự đắc. Nó luồn lách những nhánh rễ để hút hết chất dinh dưỡng trong đất làm cho cây cối xung quanh chẳng thể bám trụ được. Nó lại vươn những tán lá sum suê của mình ngạo nghễ đón ánh mặt trời, che lấp hết những kẻ yếu thế bên dưới.
Đám hoa mười giờ sụt sùi: "Tôi chẳng thể hứng được một chút nắng nào". Cây nhỏ lạnh lùng đáp: "Cuộc sống này vốn dĩ không dành cho những kẻ yếu".Nói xong nó cười đắc chí, mặc cho đám hoa mười giờ héo rũ nằm thoi thóp dưới chân khiến ai nấy xung quanh đều lắc đầu ngao ngán.
Một buổi sáng, khi ánh bình minh rạng ngời chiếu xuống những tia sáng lung linh, cây nhỏ bất ngờ bung nở những cánh hoa đầu tiên tím biếc, dịu dàng, mê hoặc, nổi bật giữa nền lá xanh thẫm làm cho tất cả đều ngỡ ngàng. Những ánh mắt ngây ra ngắm vẻ đẹp cuốn hút lạc giữa không gian đơn điệu này mà phút chốc quên béng sự khó chịu cây nhỏ mang đến từ trước.
Những cánh hoa mỏng manh, mềm như lụa, kết thành từng chùm lớn đung đưa theo gió. Nhìn từ xa, cây nhỏ như vừa được khoác lên mình một tấm áo lụa tím dịu dàng, mong manh. Nhưng người vui thích nhất không ai khác chính là bà chủ. Từ trong nhà, bà chủ chạy ra mừng rỡ hét lớn: "Ôi đẹp quá! Hoa bằng lăng đã nở rồi".
Bấy giờ tất cả mới biết cây nhỏ có tên là bằng lăng. Một cái tên thật lạ như chính sự xuất hiện của nó ở đây vậy. Chả là bà chủ vốn rất yêu màu tím và đã bị mê hoặc ngay từ lần đầu tiên khi được nhìn thấy loài hoa này nên đã mang nó về trồng trong vườn nhà mình.
Trước ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả dành cho mình, bằng lăng được thể càng trở nên kiêu kỳ. Đàn bướm bay lượn dập dìu xung quanh như muốn kết thân liền bị bằng lăng xua đuổi. Nó khó chịu khi chó đốm chơi đùa với đàn gà con thi thoảng lại va cái uỵch vào thân cây: "Các cậu thật là ồn ào, phiền phức, hãy tránh xa chỗ tôi ra". Chó đốm lủi thủi rời đi.
Thời tiết thật khắc nghiệt. Từ đầu hè đến giờ không có nổi một cơn mưa. Bỗng đêm đó, một trận bão lớn bất ngờ ập đến khiến cho tất cả không kịp trở tay. Đám cây cối ngoài vườn chỉ còn cách đan chặt tay vào nhau tạo thành bức thành trì vững chãi để chống chọi với phong ba bão táp. Chỉ có bằng lăng một mình trơ trọi đứng giữa không gian. Không thể bấu víu, dựa dẫm vào đâu, nó sợ hãi bật khóc. Bác nhãn già cố gắng vươn dài cánh tay về hướng nó động viên "Cố gắng lên bằng lăng, đừng sợ".
Đốm con thấy vậy liền sủa inh ỏi để đánh thức bà chủ. Khi thấy bà chủ từ trong nhà lật đật chạy ra, đốm ta liền lao ra chỗ bằng lăng, mặc cho mưa gió ào ào. Bà chủ cũng vội vàng khoác chiếc áo mưa, cầm đèn pin chạy theo. Bằng lăng run lên bần bật trước từng đợt gió giật mạnh.
Những thềm lá và hoa bị gió quất nghiêng ngả, rụng rơi tơi tả, xơ xác. Thân cây oằn mình chịu đựng, những nhánh rễ dường như muốn bật khỏi thớ đất, không thể bám trụ thêm được nữa. Bà chủ nhanh trí chạy đi lấy mấy đoạn tre cắm sâu xuống đất để làm trụ đỡ cho bằng lăng. Bà còn lấy những sợi dây cột chặt thân bằng lăng với những thân cây xung quanh để giúp nó đứng vững.
Bằng lăng xúc động và cảm thấy cả ân hận, hổ thẹn biết chừng nào. Trong mưa gió, khó khăn nó mới nhận ra thứ quý giá nhất chính là sự đoàn kết, sẻ chia, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau. Bằng lăng bật khóc. Nước mắt của nó hoà lẫn vào nước mưa. Nhưng nó cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc của tình thương. Giờ nó không còn cảm thấy sợ hãi nữa bởi nó đã được tiếp thêm sức mạnh phi thường từ những yêu thương của mọi người.
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)