Hai lần khởi đầu đáng nhớ
BẮC NINH - Với thế hệ phóng viên 7x chúng tôi, gần 30 năm cầm bút là ngần ấy thời gian gắn liền với những đổi thay của quê hương.
Đi qua một chặng đường dài từ ngày tách tỉnh Hà Bắc (1997) để rồi năm 2025, chúng tôi lại được trao "chiếc vé khứ hồi" khi Bắc Ninh - Bắc Giang về lại một nhà. Giữa những ngày tháng Sáu lịch sử, những người làm báo chúng tôi tự hào nhìn lại hành trình dấn thân để hòa vào dòng chảy công nghệ 4.0, phụng sự quê hương đổi mới.
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác của những ngày đầu bước chân vào tòa soạn Báo Bắc Ninh trong bối cảnh tỉnh Hà Bắc thân thương vừa khép lại một chặng đường lịch sử để khai sinh ra hai người anh em: Bắc Ninh và Bắc Giang. Một cuộc chia tay để lớn lên, để mỗi mảnh đất tự tìm cho mình một động lực phát triển mới.
![]() |
|
Trình diễn hát Then của đồng bào dân tộc Tày (xã An Lạc). |
Chúng tôi khi ấy, với bầu nhiệt huyết tuổi trẻ, ra sức cống hiến với khát vọng góp sức cổ vũ tinh thần lao động sáng tạo, cùng xây dựng tỉnh Bắc Ninh phát triển nhanh, bền vững. Lịch sử luôn có những vòng quay kỳ diệu.
Năm 2025, ở cái tuổi mà người ta bắt đầu nghĩ về sự ổn định, khi mái tóc đã lốm đốm sợi bạc, tôi và các đồng nghiệp lứa phóng viên 7x năm nào được khởi đầu lại lần thứ hai với Bắc Ninh khi tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang hợp lại làm một theo Nghị quyết của Quốc hội.
Sau gần ba thập kỷ tìm lối đi riêng, tìm được thành tựu rực rỡ, Bắc Giang và Bắc Ninh về lại một nhà để mở rộng không gian, tích tụ nguồn lực cho một tầm vóc vĩ đại hơn phù hợp với cách thức quản trị mới trong thời đại công nghệ 4.0.
Thú thật, những ngày đầu hợp nhất, trong lòng tôi không tránh khỏi vài phút giây băn khoăn. Đường đến cơ quan xa hơn, những chuyến đi cơ sở kéo dài theo độ rộng của bản đồ hành chính mới.
Đề tài văn hóa trước đây của tôi vốn gọn gàng trong không gian thân thuộc, nhỏ xinh với mái đình đền Đô, tháp cổ chùa Dâu, chùa Bút Tháp, những tờ tranh Đông Hồ mộc mạc hay những làng quan họ. Giờ đây, địa giới rộng hơn, áp lực công việc nhân lên, có những chuyến đi thực tế dài cả trăm cây số.
Nhưng rồi, chính dặm dài đường đất ấy đã đánh thức bản năng của người cầm bút. Tôi chợt nhận ra, điều quý giá nhất của nghề báo không phải là việc ta được ngồi yên trong một "vùng an toàn" quen thuộc, mà là được bước ra khỏi giới hạn của chính mình. Làm báo văn hóa trên dải đất Bắc Ninh quy mô mới hôm nay, tôi thấy tâm hồn mình được làm giàu lên mỗi ngày.
Một Bắc Ninh cũ vốn thuần nhất với đồng bào người Kinh, thì nay, Bắc Ninh mới mở ra một không gian văn hóa đa sắc, đa thanh với sự góp mặt của đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Dao, Sán Dìu, Sán Chí, Cao Lan... Bên cạnh những làn điệu Quan họ mượt mà, đằm thắm, những tích chèo, tuồng say đắm lòng người, giờ đây tai tôi được lắng nghe tiếng Sli, tiếng Lượn, điệu Sloonghao của người Nùng, Soọng cô của người Sán Dìu…
Bước chân tôi không chỉ dừng lại bên dòng sông Đuống nghiêng nghiêng mà đã chạm vào rêu phong cổ kính của chùa Vĩnh Nghiêm, Bổ Đà và ngọn lửa bờ bãi hào hùng nơi chiến khu Yên Thế xưa. Tại kỳ bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 vừa qua, trên mảnh đất Bắc Ninh mới, tôi đã hiểu rõ hơn không khí ngày hội non sông khi chứng kiến hình ảnh cử tri là đồng bào các dân tộc thiểu số xúng xính trong những trang phục truyền thống rực rỡ, nô nức đi bầu cử.
Đặc biệt là hình ảnh những cử tri đồng bào Nùng vùng lòng hồ Cấm Sơn (xã Sơn Hải) từ sáng sớm trong bộ quần áo truyền thống tinh tươm bước từ mạn thuyền lên bờ, hướng về phía điểm bỏ phiếu. Hình ảnh ấy cho tôi cảm nhận sâu sắc rằng những người làm báo chúng tôi cũng cần mạnh dạn, dũng cảm vượt khó để hoàn thành tốt trọng trách được giao, góp phần vào hành trình xây dựng một Bắc Ninh mới vận hành hiệu quả hơn, phát triển mạnh mẽ hơn.
Thú vị hơn cả trong hành trình này vẫn là cuộc hội ngộ giữa những con người. Trước kia, hằng năm những người làm báo của Bắc Ninh, Bắc Giang có mối quan hệ thân tình, bền chặt, thường xuyên gặp gỡ, giao lưu. Giờ đây, chúng tôi đang cùng ngồi chung một tòa soạn, cùng học hỏi, giúp đỡ lẫn nhau trong tình thân ái chan hòa. Nghĩ kỹ, việc sáp nhập tỉnh đang làm cho những người làm báo chúng tôi lớn hơn về vốn sống, rộng hơn về tầm nhìn, và sâu sắc hơn về trách nhiệm. Thách thức nhiều, nhưng cơ hội để thăng hoa với nghề cũng chưa bao giờ lớn đến thế.
Gần 30 năm trước, tôi bước vào nghề cùng một Bắc Ninh vừa được tái lập. Hôm nay, khi mái tóc đã chớm pha sương, tôi lại được đi cùng một Bắc Ninh mới trên hành trình mở rộng không gian phát triển. Được chứng kiến hai lần khởi đầu của một quê hương, tôi thấy mình may mắn khi vẫn còn nguyên háo hức của ngày đầu cầm bút.
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)