Dịu dàng mưa bay
![]() |
|
Minh họa: Hà Mi |
Mưa xuân lạ lắm. Mưa như vơi, như đầy; như thực, như mộng; như có, như không. Gọi là mưa cũng được mà bảo không mưa cũng chẳng sai. Mưa mong manh như tơ trời... Mà nếu khó hình dung hãy cứ bảo rằng mưa giăng từng làn tơ… nhện mong manh. Một sợi tơ, tỉ tỉ sợi tơ ẩn và hiện, có và không. Trời im phắc. Cây vươn mình. Hoa hé nhụy. Cỏ nhu nhú mầm xanh. Con đường gió bấc hong khô không thèm để ý đến mưa. Nó cứ vững chãi, rắn đanh đỡ từng bước chân người, chân trâu bò thậm thịch lại qua. Trâu bò cũng không thấy mưa. Chúng chỉ thấy màu xanh; cái màu xanh ngút mắt của cỏ, của lúa non và một chút xanh mơ hồ, ưng ửng phía chân trời…
Con dế cơm thò đầu ra khỏi hang, nghiêng ngó, chớp chớp mắt, đưa chân trước vuốt vuốt râu. Hình như nó đang phân vân – trước cái gì đó mơ hồ, không nắm bắt, không xác định. Nó thụt vào, rồi lại thò ra; hai chiếc “cần ăng ten” rung rung, rung rung. Nó nghe mà không nghe, thấy mà không thấy. Mưa hay không mưa? Vào hay ra? Chú "tiên đồng" dễ thương của "Vương quốc cỏ non" cứ lưỡng lự, tần ngần…
Không riêng con dế cơm, tôi, con người đang ngắm mưa xuân cũng lưỡng lự, tần ngần. Tôi nheo mắt: Rõ ràng nhìn thấy mưa nhưng mở to mắt: Dường như mưa chỉ còn là... ảo ảnh. Tôi nhắm mắt và lại thấy mưa. Mù trời mưa. Mù trời những sợi tơ nhện giăng giăng. Rào rào, rào rào. Hình như tôi nghe tiếng mưa rào rào vọng từ đâu đó - rất xa mà cũng rất gần…
Hạt cải tách mầm, háo hức trồi lên khỏi lớp rạ mục. Hình như nó cũng đang nghe. Nó muốn xác định xem nó đang nghe thấy gì. Không, không thấy gì. Nó chỉ cảm thấy một làn hơi ấm. Làn hơi ấm đang mơn man cái “mũi kim” trắng nuột rẽ nơi đầu hai mầm lá xanh xanh. Hơi ấm dồn dòng nhựa sống xuống chân, bắn tung ra từng chiếc rễ mỏng mảnh như tơ bấu sâu, lách sâu vào đất. Nhưng không chỉ là hơi ấm. Còn có cả cái lạnh. Cái lạnh dịu dàng, lạnh man mác, lạnh rưng rưng. Cái lạnh khiến mầm cải tỉnh người, háo hức trồi lên, trồi lên. Và… ô kìa! Mặt trời cũng đang háo hức vén mây. Mặt trời vĩ đại vừa nghe vọng tự trần gian tiếng reo khe khẽ của hạt cải tách mầm…
…Bây giờ thì mầm cải đã thấy, con dế cơm đã thấy và tôi, tôi cũng thấy. Mưa xuân hiện hình trong nắng. Sắc xuân hiện hình trong nắng. Óng ánh đầy trời, giăng giăng tơ nhện. Giấc mơ tôi đang tắm mình trong mưa của nắng và nắng của mưa…
Y Nguyên
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)