Hai người mẹ
![]() |
|
Minh họa: Thế Đại |
Chị Thơm, người giúp việc đang lúi húi ở nhà dưới thấy Toàn về bèn bước lên. Nhận thấy vẻ mặt thằng bé đang có tâm sự, chị định gặng hỏi nhưng nó bước vội vào phòng rồi đóng kín cửa nên đành thôi.
- Lạ thật! Thằng bé có chuyện gì mà mặt buồn thế nhỉ? - Chị Thơm băn khoăn. Đúng lúc ấy có tiếng xe ô tô dừng ở cổng. Biết chị Bền- bà chủ về, chị Thơm vội ra mở cửa. Sở dĩ chị gọi Bền là bà chủ vì đứng ở vị trí người ở với chủ nhà, chứ thực ra hai người cùng hơn 40 tuổi. Đợi bà chủ xuống xe, chị Thơm nói qua về chuyện của Toàn. Thấy lạ, chị Bền vội lên phòng con, nhỏ nhẹ:
- Con trai có chuyện gì buồn, nói mẹ nghe!
Im lặng một lúc, Toàn nhìn vào mắt mẹ bằng vẻ mặt nghiêm túc.
- Mẹ!... Con không phải do mẹ sinh ra phải không? Con là ai? Bố mẹ con là ai?... Sao mẹ lại giấu con suốt mười mấy năm qua?
Chị Bền giật mình, giọng ngập ngừng:
- Mẹ…! - Chị biết sẽ có ngày con trai sẽ hỏi những câu như thế. Thực ra chị cũng không muốn giấu con sự thực. Chị đã thầm nghĩ khi nào lớn khôn sẽ cho con biết. Giờ con trai đã 18 tuổi, cũng đã đến lúc cần biết sự thật.
Chị Bền lập gia đình ở tuổi 25. Sự nghiệp và hạnh phúc đang viên mãn thì chồng bị tai nạn đột ngột qua đời. Cú sốc quá lớn khiến chị suy sụp, nằm viện suốt cả tháng trời và rồi giọt máu chị đang mang trong bụng cũng không thể giữ được. Bác sĩ còn thông báo tin sét đánh rằng chị không còn khả năng làm mẹ được nữa. Buồn chán, tuyệt vọng nhưng rồi chính chị lại tự mình gắng gượng với suy nghĩ, bao người khác quanh mình còn đau khổ, bất hạnh hơn, thế mà họ vẫn sống đó thôi.
Một lần đi ngang qua bến xe, chị ngạc nhiên khi thấy một thằng bé khoảng ba tuổi, đầu tóc bù xù, quần áo nhàu bẩn vừa đi vừa khóc gọi mẹ. Hỏi tên gì, thằng bé chỉ lắc đầu. Nghĩ rằng trẻ con của gia đình ai đó bị lạc, chị dừng lại đưa cậu bé đến công an phường. Cả tuần sau đó vẫn không ai đến nhận con nên người ta đưa nó tới trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi của thành phố. Ngắm nhìn gương mặt hồn nhiên, thơ ngây, ánh mắt đau đáu như muốn tìm về với mẹ của thằng bé, chị Bền bỗng thấy động lòng. Một tháng sau, chị quyết định nhận nó về làm con nuôi.
Mọi thứ ban đầu đều xa lạ với cả chị và thằng bé. Từ chuyện ăn uống, sinh hoạt hay sắp xếp việc công ty đến đưa đón con đến trường… đều một tay chị làm. Chị làm giấy khai sinh cho con theo họ Lê của chị. Thằng bé càng lớn càng kháu khỉnh, thông minh. Chị chăm sóc, yêu thương nó như con ruột đẻ ra. Thằng bé cũng ngày càng thân thiết với chị, luôn miệng gọi mẹ Bền và kể mọi chuyện ở trường lớp cho chị nghe. Cứ thế, hai mẹ con đã sống những ngày tháng thật ấm áp, hạnh phúc.
Thằng Toàn nước mắt lưng tròng khi nghe chị kể.
- Sao mẹ không nói cho con biết sớm? Tại sao mẹ lại giấu con đến tận bây giờ?
- Con khóc. Chị cũng khóc.
- Mẹ không muốn giấu con. Chỉ là mẹ chưa nói cho con biết.
Sà vào lòng mẹ, Toàn thấy yêu thương mẹ vô cùng. Cậu hiểu mẹ đã hy sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp để yêu thương cậu. Trong suy nghĩ của mẹ, cậu là duy nhất, là tất cả. Vậy mà cậu đã vội lên tiếng trách mẹ khi biết mình không phải do mẹ sinh ra.
Chị Bền xoa đầu con trai, hiền từ đáp:
- Mẹ hiểu tâm trạng của con. Giờ con đã biết về bản thân mình. Con cũng đã lớn. Mẹ sẽ tìm mọi cách để tìm lại bố mẹ ruột cho con.
Chị Thơm đứng ngoài cửa từ lúc nào, sững sờ, cốc nước trên tay chị rơi xuống nền nhà vỡ tan. Giật mình vì mẹ con chị Bền bước ra, chị Thơm cuống quýt:
- Tôi vụng về quá! Tôi xin lỗi!
- Không sao đâu chị. Từ lần sau chị làm cẩn thận hơn là được - Chị Bền nhẹ nhàng.
Chị Thơm vừa dọn mảnh vỡ vừa lén nhìn Toàn, càng thấy khuôn mặt của thằng bé hao hao giống với đứa con đã bị thất lạc suốt 15 năm qua, chị không ngừng tìm kiếm. Chị chưa bao giờ hết tự dằn vặt mình vì mải mê mua đồ để thằng bé leo lên xe khách dừng bên đường chơi rồi theo xe đi luôn khi nào chẳng biết. Chồng giận nên đánh đập rồi bỏ chị. Buồn chán, nhớ con, thế là chị quyết định đi tìm con. Rồi thì cái duyên đưa chị gặp chị Bền.
Năm năm sau khi nhận cu Toàn về nuôi, chị Bền gặp chị Thơm cũng thật tình cờ khi ngang qua bến xe thành phố. Chị Thơm ôm cái túi vải đứng khép nép dưới một gốc cây lớn bên vệ đường. Nhận ra người đàn bà thôn quê chân chất, mộc mạc, chị Bền nhận chị Thơm về nhà mình làm người giúp việc. Mười năm qua, chị Thơm sống hòa thuận, vui vẻ, chẳng để mất lòng mẹ con chị Bền bao giờ.
Mười năm sống chung nhà, lo cho cu Toàn từng bữa ăn, trò chuyện, chăm sóc nó lúc ốm đau… đôi lúc chị cứ tự vấn lòng mình, sao nó giống thằng cu Tí hồi ba tuổi đến thế. Nhưng nghĩ xong, chị lại trách mình. Con người ta, sao có thể… Giờ vô tình nghe được câu chuyện giữa chị Bền với thằng bé, biết được sự thật Toàn chỉ là con nuôi của chị Bền, chị Thơm càng tin rằng, thằng Tí ngày xưa của chị chính là cu Toàn bây giờ.
Chị Bền được con trai báo tin chị Thơm đi chợ, bị xe va vào người phải đưa đến bệnh viện cấp cứu. Chị Thơm mất máu khá nhiều, cần có người cho máu mới có thể cứu sống. Chị Bền nhờ mấy người bạn và cả chị kiểm tra nhóm máu để cho nhưng đều không hợp. Toàn cũng xin được kiểm tra. Không ngờ, nó lại cùng nhóm máu với chị Thơm. Cả ngày hôn mê, chị Thơm cũng qua cơn nguy kịch.
Đó cũng là lúc chị Bền nhận được kết quả xét nghiệm AND của chị Thơm và Toàn. Vì nghi ngờ, chị đã lấy mẫu tóc của chị Thơm và Toàn đi kiểm tra. Chị ngỡ ngàng và không thể tin được kết quả xét nghiệm AND giữa hai người trùng khớp với nhau. Chị Bền đứng dậy, bước vội ra khỏi phòng. Thì ra, bấy lâu nay, chị Thơm, người đàn bà giúp việc lại chính là mẹ ruột của Toàn. Chị tự trách: Mình vô tâm quá. Giá như mình tinh tế hơn. Giá như gần gũi, mở lòng thì thằng Toàn đã tìm được mẹ nó sớm hơn rồi…
Chị Bền cầm lấy tay con trai nhẹ nhàng đặt vào bàn tay chị Thơm đang nằm trên giường bệnh rồi mỉm cười nhìn Toàn:
- Đây chính là mẹ ruột của con. Người đã mang nặng đẻ đau, đã đau khổ và âm thầm tìm con suốt mười mấy năm nay.
Toàn nắm chặt lấy tay chị Thơm rồi tủi hờn, khóc như một đứa trẻ. Chị Bền nhìn người đàn bà giúp việc, dẫu lúc này chưa thể nói gì, thế nhưng đôi mắt chị rưng rưng xúc động. Nhìn chị Bền, Toàn nhẹ nhàng nắm lấy tay chị, miệng nở nụ cười ấm áp:
- Con thật hạnh phúc vì có đến hai người mẹ!
Truyện ngắn của Lê Thị Xuyên
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)