Không nhan sắc
|
|
Minh họa: Đinh Hương. |
Cả phố dài Quang Trung sắp trôi qua, họ vẫn đạp xe sát bên nhau, lặng lẽ cùng một tốc độ như thể đôi bạn tình thân thiết. Không còn nén nổi tò mò, Hương khẽ đưa mắt liếc sang. Anh ta khoảng gần bốn mươi tuổi, mặc quần bò, áo bludông, giầy thể thao. Anh ta vẫn to cao dù đã đi trên một chiếc xe Liên Xô nam. Dáng vẻ của một người đàng hoàng, tự tin.
- Xin lỗi, chị cho tôi hỏi phố Trương Định đi lối nào? - Người đàn ông phá tan sự im lặng bằng một giọng thiếu tự nhiên.
Hương bàng hoàng. Không lẽ đi cùng một đoạn đường dài đến như vậy lại đầy vẻ thân mật chỉ để hỏi đường? Trái tim côi cút của cô suýt tan ra vì thất vọng. Vậy mà nó đã vội mơ tưởng? Thật tội nghiệp cho nó biết bao!
- Anh cứ đến đầu phố kia rồi rẽ trái - Hương thành thật chỉ dẫn - Đến một phố song song với phố này, anh đi tiếp lên phía trước. Đến cuối phố lại rẽ trái, gặp một phố nữa thì rẽ phải. Đi thẳng sẽ tới phố Trương Định.
- Chao ơi! Cứ như đang đọc chuyện “Đôi mắt” của Nam Cao vậy!- Người đàn ông thốt lên vẻ ngao ngán, buồn phiền.
Hương suýt phì cười trước lời nhận xét của anh ta. Có vẻ như anh ta khá rành văn học.
- Tôi cũng đi về hướng đó. - Cô buột miệng.
- Chị sẽ không thấy phiền nếu tôi đi theo chị một đoạn cho dễ tìm địa chỉ chứ?
- Cũng chẳng sao lắm đâu! - Hương cố nén sự chán nản.
- Kìa! Có chắc rằng em không nhận ra người quen cũ? - Người đàn ông nói với vẻ trách móc.
- Người quen? - Hương ngỡ ngàng. Cô liếc mắt nhìn lại từ đầu tới chân anh ta một lần nữa: Không, trong trí nhớ của cô chưa từng có hình dáng này.
- Nhà em cũng ở Trương Định à?
- Ô kìa, anh là người quen của em cơ mà! - Cô giễu cợt.
- Anh đùa đấy mà! - Người đàn ông ngượng ngùng - Vừa nhìn thấy em, anh đã linh cảm có điều gì đấy thật lạ lùng. Nếu không nói vậy, làm sao anh có thể làm quen với em. Còn từ lúc anh hỏi thăm em đến giờ thì chúng ta chẳng đã biết nhau rồi sao?
- Anh quả là lém lỉnh. - Cô mỉm cười. - Và thông minh nữa.
- Em nói cứ như mẹ anh vậy! Chỉ có khác tí xíu. Mẹ anh bảo: "Cái thằng Minh ranh con thật là láu cá". Cảm ơn em đã khen anh!
Ô, anh tự giới thiệu tên mình thật khéo. Cô thầm nghĩ, chắc anh rất yêu quý mẹ mình, nên ngay cả lúc như thế này cũng nhớ đến mẹ. Những người đàn ông kính phục mẹ mình thì cũng coi trọng phụ nữ. Cô cảm thấy yên tâm khi đi bên anh. Câu chuyện của họ trở nên cởi mở, chân thành. Nó ngược về thời thơ ấu của mỗi người rồi lại lùi về thuở sinh viên.
Quãng đường trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc cô đã phải phanh xe đột ngột trước ngõ Mai Hương.
- Sao thế? - Minh chống chân xuống đất, lo lắng hỏi. Sự chăm sóc trong giọng nói của anh làm trái tim cô thấm đẫm nỗi ngọt ngào. Từ xưa tới nay, trừ bố mẹ cô ra chẳng có ai quan tâm, lo lắng ra lời với cô đến thế.
- Em phải về! - Cô khẽ cười vẻ buồn rầu - Nhà em ở trong đó.
- Anh biết ngay mà. Ngay từ đầu anh đã nói vơi em rằng anh linh cảm thấy một điều gì đó thật kỳ lạ. Bây giờ anh mới biết đó là gì! - Anh than thở.
- Nó là gì? - Hương ngạc nhiên.
- Nó là Ngày-Bất-Hạnh-Nhất-Đời-Anh! - Anh nhấn mạnh từng từ - Ngay từ đầu anh đã biết em là một cô gái giầu nghị lực. Em sẽ không kết bạn với một kẻ ngang đường như anh - Anh lắc đầu, buồn bã.
- Anh rất tiếc! Ngày mai anh đã phải đi công tác xa. - Anh trầm giọng.
- Anh đi? - Cô rùng mình, cảm thấy buốt hết sống lưng.
Cô đã chờ bao nhiêu năm để được một người đàn ông để mắt tới. Vậy mà vừa nói chuyện lần đầu, anh ta đã phải ra đi.
- Em này… Em có tin rằng có những quyết định trong giây lát mà đúng đắn không?
- Có thể lắm chứ - Cô quả quyết. Cho tới trước tối nay cô chưa từng thấy có một chút tự tin nào trong người. Mới chỉ từ lúc gặp anh đến giờ, cô cảm thấy mình như được lột xác. Cô không còn nhận ra mình nữa.
- Còn anh thì chưa bao giờ quyết định sai!... Vậy anh muốn biết ngay bây giờ! Em có yêu anh không?
- Kìa anh! - Cô sững sờ - …Chẳng lẽ vừa gặp, anh đã hỏi thế sao?
- Bởi ngày mai anh đã phải đi xa. Anh muốn có một người con gái chờ đợi ở quê hương. Anh đã từng đi qua bao nước nhưng chưa có một cô gái nào bắt được anh dừng lại. Vậy mà anh đã không đi qua được em. Anh muốn em trả lời: Em có chờ anh không? - Minh nôn nóng.
- Có! - Hương run rẩy đáp. Mặc dù cô chẳng biết anh đi đâu. Có lẽ anh đi ra nước ngoài. Anh vừa nói "… anh từng đi bao nước…". Nếu cô hỏi "Anh đi đâu? " anh sẽ cho rằng cô cũng như các cô gái khác: Tò mò. Mà cô lại chẳng muốn giống bất kỳ một cô gái nào. Bởi anh vừa nói cô bắt được anh dừng lại vì cô thật đặc biệt. Cô phải thể hiện cho anh biết rằng: Cô sinh ra trên đời này chính là để cho anh. - Em sẽ… chờ!
Cô nhắm mắt lại để trấn tĩnh. Khi mở mắt ra cô thấy mình trong vòng tay anh. Và một đôi môi nóng bỏng cúi xuống. Cô rùng mình bủn rủn chân tay. Đôi môi đàn ông đầu tiên trong đời một cô gái hai mươi chín tuổi…
Mọi chuyện diễn ra như trong tiểu thuyết vẫn tả… Lúc chia tay không thể trì hoãn thêm được nữa, có lẽ đã mười hai rưỡi, hoặc một giờ sáng. Cô nắm chặt tay anh như bám một chiếc phao trong cơn bão biển.
- Đừng đi chơi buổi tối nhé bé! - Anh thì thầm - Anh sợ người ta sẽ ăn cắp mất bé của anh khi anh đang ở xa.
- Sẽ không có ai ăn cắp được em. Trừ một người - Cô khe khẽ trả lời, giọng tràn ngập trong nước mắt - Người đó là anh!
- Cám ơn em! Nhưng anh sẽ không ăn cắp. Anh sẽ đến đón bé thật đàng hoàng: Có xe hoa, có pháo nổ thật long trọng.
- Em sẽ chờ ngày đó! - Hương lặng đi rồi thì thào.
- Hãy luôn cầu mong sự bình an cho anh nhé bé!
- Vâng!
- Sẽ không có sự thay đổi chứ?
- Không! - Cô bặm môi. Một giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Sẽ không có sự phản bội chứ?-
Anh làm cho cô cảm thấy mình như một bà hoàng.
- Vâng! Hãy nhớ đến em!
Anh lên xe vẫn còn nghe cô nguyện ước với theo:
- Hãy nhớ đến em!
- Đợi anh nhé!... Dù anh không về...
- Em sẽ đợi! - Cô gái nhắc lại lời thề mà không hề biết: Từ lúc nhấn chân lên bàn đạp, anh đã chẳng còn tên là Minh.
*
* *
...Quang hít một luồng không khí mát lạnh, khoan khoái, mỉm cười hài lòng. Bao giờ cũng vậy, trước một vụ làm ăn to ở xa, anh luôn tìm cho mình một vì sao hộ mạng. Không biết như vậy có mê tín không, song anh luôn nhận thấy: Mỗi lần có một cô gái mới ngoan ngoãn, nhân hậu thành tâm cầu nguyện cho anh thì thế nào anh cũng vào cầu lớn. Những cô gái cả tin bao giờ cũng là người bảo trợ vĩ đại. “Chỉ tiếc nỗi - Quang tặc lưỡi - lần này hình thức hơi kém !”.
Nguyễn Thị Anh Thư
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)