Thời gian trôi trên phố
Phố buổi sớm những ngày cuối năm mờ ảo, khiến từng ngôi nhà thấp thoáng sau làn sương mỏng như giấc mơ chưa tỉnh. Tiếng xe máy lách qua những con ngõ hẹp, thoảng mùi bánh mì mới ra lò, hòa lẫn hương cà phê còn sót lại từ những quán vỉa hè chưa mở cửa. Mỗi bước chân dạo phố như đi qua lớp lớp thời gian, vừa quen vừa lạ, vừa hiện tại vừa ký ức.
![]() |
|
Ảnh minh họa. |
Người đi sớm thường là những gương mặt trầm lặng, ánh mắt dường như mang theo câu chuyện riêng nhưng đều chung một nhịp sống lặng lẽ. Bà cụ gánh hàng rong vẫn đều đều bước theo nhịp thở, đôi mắt thoáng hiện niềm hy vọng nho nhỏ về một ngày thật đắt hàng. Cậu bé bán bánh mì hớn hở chào từng khách quen, tiếng cười vang trong ngõ hẹp như cố níu giữ những ngày thơ bé chưa phai. Còn những cô chú chạy xe qua ngã tư đông đúc, tất bật nhưng ánh mắt lại bừng lên sự trân trọng từng khoảnh khắc bình thường của đời sống.
Chiều về, phố bắt đầu thay áo. Ánh nắng chiều nhảy múa trên vỉa hè, phản chiếu vào cửa kính quán xá, khiến mỗi khung cảnh trở nên lung linh như một bức tranh vừa được phác thảo. Tiếng rao hàng tấp nập, tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng đàn organ từ một quán cà phê nhỏ vang lên nhè nhẹ, tất cả hòa vào nhau như một bản nhạc không tên. Phố không chỉ là những con đường, ngõ ngách, mà là những tâm hồn đan xen, những ký ức chồng chất, những câu chuyện đời sống đời thường nhưng đượm chất người.
Tôi bước chậm lại bên hàng cây già, nhìn những chiếc lá vàng rơi rải rác trên vỉa hè. Mỗi chiếc lá như một mảnh ký ức, rơi lặng lẽ nhưng đều kể câu chuyện riêng của nó. Tôi nhớ những buổi chiều thu xưa, khi còn bé, chạy nhảy trên phố cùng bạn bè, nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, nghe bà bán chè gọi nhau qua các ngõ nhỏ. Phố trong ký ức ấy không chỉ là địa điểm, mà là hơi thở của tuổi thơ, là nơi ta học cách yêu thương những điều giản dị.
Đêm xuống, phố lại khoác lên mình tấm áo khác. Ánh đèn vàng nhè nhẹ soi xuống mặt đường ướt sương, phản chiếu những bước chân vội vã của người đi làm về, của những cặp đôi tay trong tay. Tiếng xe cộ đã giảm bớt, thay vào đó là âm thanh thì thầm của gió và lá rơi. Những quán ven đường tỏa khói bếp, mùi cơm, mùi bánh rán, mùi thịt nướng thoang thoảng len vào các căn nhà, gợi nhớ bữa cơm gia đình còn ấm áp, những câu chuyện mẹ kể về phố xưa, phố nay.
Phố phường không chỉ là chỗ đi qua, mà là nơi ta gặp gỡ chính mình. Giữa nhịp sống hối hả, ta học cách lắng nghe, quan sát, trân trọng từng khoảnh khắc bé nhỏ. Một gánh hàng rong, câu chào thân quen hay ánh mắt thoáng qua đều có thể trở thành những hạt giống, gieo vào lòng người sự ấm áp và trân quý.
Khi rời phố về nhà, lòng tôi nhẹ tênh. Phố đã kể hết câu chuyện của nó, để lại dư âm trong tâm hồn tôi - nhịp sống đời thường chan chứa tình người. Phố lưu lại trong nỗi nhớ mỗi người bằng những khoảnh khắc đời thường và sự hòa nhịp của bao tâm hồn đồng điệu.
Phố vẫn thế, ngày qua ngày. Và tôi, vẫn bước chầm chậm, để nghe rõ nhịp tim của thành phố - xa xăm mà gần gũi, hối hả mà lặng lẽ, bình thường mà chứa chan những câu chuyện trầm lặng nhưng đầy sức sống.
Bắc Ninh








.jpg)






Ý kiến bạn đọc (0)