Đại biểu Nguyễn Thị Kim Anh: Hợp nhất 4 Chương trình mục tiêu quốc gia phải lấy người dân làm thước đo
BẮC NINH - Sáng 20/8, thảo luận tại hội trường Kỳ họp không thường lệ thứ Nhất, Quốc hội khóa XVI, đại biểu Nguyễn Thị Kim Anh (Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bắc Ninh) đã đóng góp nhiều ý kiến quan trọng về chủ trương hợp nhất 4 Chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2026-2035.
Đại biểu Nguyễn Thị Kim Anh nhất trí với chủ trương hợp nhất 4 Chương trình mục tiêu quốc gia thành một chương trình thống nhất, theo hướng tăng phân cấp, trao quyền và tạo chủ động nhiều hơn cho địa phương. Tuy nhiên, để việc hợp nhất thực sự tạo ra hiệu quả mới, chứ không chỉ là “gộp tên chương trình”, đại biểu đề nghị đặc biệt lưu ý 4 vấn đề trong tổ chức thực hiện.
![]() |
|
Đại biểu Nguyễn Thị Kim Anh phát biểu thảo luận sáng 20/8. |
Thứ nhất, phải có một đầu mối điều phối chung ở địa phương, nhưng không làm thay trách nhiệm của các sở, ngành. Nếu không quy định rõ, rất dễ xảy ra tình trạng chương trình đã hợp nhất nhưng bộ máy vẫn vận hành như cũ: Nội dung nào trước đây thuộc sở nào thì nay vẫn do sở đó quản lý riêng, quy trình vẫn phân tán. Cơ quan điều phối phải thực sự làm nhiệm vụ điều phối, tổng hợp, theo dõi kết quả; không trở thành một tầng trung gian mới trong giao vốn, thẩm định, phê duyệt, làm tăng thủ tục.
Thứ hai, phải xử lý chuyển tiếp đến từng nhiệm vụ, dự án và từng đối tượng thụ hưởng, không chỉ chuyển tiếp về thủ tục tài chính. Các hợp đồng, dự án đầu tư, mô hình sinh kế, chính sách hỗ trợ đang triển khai phải được rà soát, xác định rõ sẽ chuyển sang cấu phần nào của Chương trình mới và phải được tiếp tục thực hiện liên tục. Không thể để người dân, nhất là hộ nghèo, đồng bào dân tộc thiểu số đang được thụ hưởng chính sách lại bị gián đoạn chỉ vì thay đổi cấu trúc quản lý chương trình.
Thứ ba, phân cấp mạnh nhưng phải có “hàng rào mục tiêu”. Khi được quyền lựa chọn danh mục và phân bổ nguồn lực, địa phương có thể chịu áp lực ưu tiên những công trình lớn, dễ giải ngân, trong khi các nhiệm vụ hỗ trợ sinh kế, phát triển sản xuất, giải quyết vấn đề xã hội lại khó làm hơn, phân tán hơn và hiệu quả khó thể hiện ngay bằng tỷ lệ giải ngân. Vì vậy, Trung ương vẫn cần xác định rõ nhóm đối tượng bắt buộc phải bảo đảm, các nhiệm vụ ưu tiên, chỉ tiêu đầu ra, đối với một số chính sách thiết yếu cần quy định mức nguồn lực tối thiểu. Phân cấp là trao quyền lựa chọn cách làm, nhưng không được làm lệch mục tiêu chính sách.
Thứ tư, không nên để tiêu chí “năng lực giải ngân” trở thành bất lợi cho chính những địa phương khó khăn nhất. Miền núi, vùng đồng bào dân tộc thiểu số thường có năng lực chuẩn bị dự án hạn chế hơn, thủ tục đất đai phức tạp hơn, nhân lực quản lý mỏng hơn và khả năng bố trí vốn đối ứng khó khăn hơn. Nếu địa phương giải ngân tốt thì được thêm vốn, còn nơi giải ngân chậm lại bị giảm ưu tiên, có thể dẫn đến một nghịch lý: Nơi có điều kiện thuận lợi ngày càng được nhiều nguồn lực hơn, còn nơi khó khăn nhất lại càng khó tiếp cận nguồn lực.
![]() |
|
Quang cảnh phiên thảo luận sáng 20/8. |
Theo đại biểu, cần phải phân biệt rất rõ: Thiếu năng lực thực hiện thì phải hỗ trợ nâng cao năng lực, không thể mặc nhiên coi đó là thiếu nhu cầu để giảm nguồn lực. Từ những vấn đề trên, đại biểu Nguyễn Thị Kim Anh đề nghị khi hoàn thiện Nghị quyết và các văn bản hướng dẫn phải quán triệt ba yêu cầu trọng tâm gồm: Hợp nhất chương trình phải đi liền với hợp nhất đầu mối điều phối; phân cấp phải đi liền với kiểm soát mục tiêu và đánh giá hiệu quả phải lấy kết quả đối với người dân làm thước đo cuối cùng, chứ không chỉ lấy tỷ lệ giải ngân làm thước đo.
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)