Khi hoa quỳnh nở
Chiều thứ Sáu cuối tháng, Vân đứng trước khung cửa kính nhìn ra khoảnh sân nhỏ, tay vẫn còn nắm chiếc khăn lau bát đĩa ướt sũng. Nắng tà in bóng cô lên nền xi măng hệt như một bức tranh lem nhem của một họa sĩ lơ đãng, một hình hài đơn độc trong căn nhà vắng rộng thênh thang. Bếp đã dọn xong, nồi cơm vẫn còn đầy, nấu từ hôm qua rồi hâm lại lần thứ hai. Cô thở dài đánh thượt, vô thức đưa tay mở tủ lạnh, nhìn những hộp thức ăn xếp ngay ngắn. Tất cả đều dành cho một người. Điện thoại chợt rung nhẹ, thông báo có tin nhắn gửi đến.
“Em ăn cơm chưa thế? Anh đang bận họp với đối tác vào buổi tối”. Tất cả đều ngắn gọn, như những gì anh đã nhắn trong mấy tháng qua.
![]() |
|
Minh họa: Văn Tĩnh. |
Vân gõ vội dòng chữ: “Rồi ạ, anh lo việc anh đi ạ” sau đó tắt màn hình, không đợi xem có tin nhắn nào nữa không. Có lẽ cô đã quen với những cuộc hội thoại kiểu này. Ngắn gọn, lịch sự, tựa như hai đồng nghiệp trao đổi công việc. Không còn những câu hỏi dài, những lời trêu chọc, cũng chẳng còn giọng điệu nũng nịu mà ngày xưa cô thường dùng để anh phải cười. Bước ra sân, cô để ý đến chậu hoa quỳnh đặt góc hiên. Chậu cây anh mua về năm đầu kết hôn, nói rằng loài này hoa đẹp nhưng khó tính, chỉ nở vào đêm khuya, muốn xem hoa phải biết chờ đợi. Lúc đó cô cười xòa, nói anh lãng mạn quá. Giờ nhìn lại, cây vẫn sống nhưng gầy gò, lá xanh xao, thân cong queo. Cũng lâu rồi, chẳng hiểu sao không thấy nó ra hoa lần nào nữa.
Cô nhớ những buổi tối năm ấy, hai người cùng ngồi bên chậu cây, anh chỉ cho cô cách tưới nước đúng cách, cách đặt chậu cho đủ ánh nắng chiếu vào. “Cây này giống em đấy”, anh đùa, “khó chiều nhưng nở hoa là đẹp lắm”. Vân mỉm cười, véo nhẹ tay anh, thấy lòng ấm áp, hạnh phúc vô cùng. Bây giờ thì sao? Anh đi công tác xa vì dự án ở tỉnh. Ba tháng nghe chừng không dài nhưng với cô, mỗi ngày trôi qua thật lê thê. Mấy lần anh về cuối tuần, chỉ vội vã vài giờ đồng hồ rồi lại lên đường. Có hôm cô nấu cả bàn thức ăn anh thích nhưng anh chỉ kịp ăn vội, nói xin lỗi rồi đi. Chỉ còn lại cô, một mình dọn bát đĩa, nhìn những món ăn nguội lạnh. Đêm sinh nhật cô tháng trước, anh gọi điện lúc mười một giờ, giọng mệt mỏi: “Anh quên mất, em thứ lỗi cho anh nhé. Công việc bận quá. Ngày mai anh chuyển tiền, em tự mua quà nhé”. Vân cầm điện thoại, cố cười cho qua, nói không sao nhưng khi cúp máy, nước mắt cô cứ trào ra. Vì cảm giác bị lãng quên, như thể cô không còn quan trọng trong cuộc sống bận rộn ngoài kia của chồng. Và rồi cô tự hỏi, liệu có phải mình đang sống trong một cuộc hôn nhân như đúng tên gọi? Liệu tình yêu ngày xưa có còn hay đã tan theo những cơn mưa rào mùa hè?
***
Chiều Chủ nhật tháng sau đó, trời âm u, mù mịt. Đài dự báo sẽ có bão về. Vân đứng thu dọn sân, cố gắng kê những chậu cây vào góc khuất gió. Tay cô vừa nhấc chậu hoa quỳnh thì một cơn gió mạnh thổi qua, chậu văng khỏi tay, đất tung tóe khắp nền gạch, rễ lộ ra ngoài, trông chúng thật già cỗi, tàn tạ. Cô đứng nhìn, lòng bỗng nhiên tưng tức, tủi thân. Cô muốn gọi cho chồng nhưng rồi nghĩ lại thì thôi. Gọi để làm gì? Rồi lại nghe câu “Anh bận, em tự xử lý nhé” sao? Cô khẽ cúi xuống, thu dọn từng mảnh gốm và đất đai vương vãi.
Khi vừa dọn xong, cô ngồi nghỉ và mở điện thoại ra. Trên facebook một người bạn của Hải đăng loạt ảnh anh cùng đồng nghiệp tham gia team building vui vẻ. Có bức ảnh anh đứng cạnh một cô gái trẻ tươi cười. Xem những bức ảnh đó Vân thấy nghẹn ngào. Trong lúc cô ở đây một mình vật lộn với những mảnh gốm vỡ, anh đang ở đó, vui đùa với người khác, sống một cuộc đời hoàn toàn tách biệt.
Đêm ấy, gió bão thổi ầm ầm. Vân nằm một mình trong căn phòng rộng, nghe tiếng mưa gõ vào cửa kính. Cô nghĩ đến việc bỏ mặc chậu cây kia, để nó tự sinh tự diệt. Giống như bỏ mặc cuộc hôn nhân này, để mọi thứ tự nhiên rã rời. Có lẽ, sự buông xuôi cũng là một lựa chọn.
Sáng sớm thứ Hai, Vân tỉnh giấc vì tiếng chìa khóa mở cửa. Tim cô đập thình thịch. Ai đây? Cô vội chạy ra, thấy Hải đứng ở cửa, mặt xám xịt mệt mỏi, tay xách túi xách lớn, áo phủ đầy bụi đường.
- Anh... sao anh về?
Hải nhìn cô, ánh mắt mềm lại:
- Anh nghe dự báo bão, lo em ở nhà một mình.
Cô đứng im, không biết nói gì. Bao nhiêu tủi hờn, giận dỗi dâng lên nhưng rồi nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh, cô chỉ gật đầu nhẹ. Hải cũng không nói gì thêm. Anh thay quần áo, rồi đi thẳng ra sân. Nhìn thấy chậu hoa quỳnh nằm nghiêng, đất vương vãi, anh dừng lại. Rồi không một lời, anh lặng lẽ nhặt từng mảnh gốm sót lại, nhẹ nhàng trồng lại cây vào chậu dự phòng khác. Những động tác thật chậm rãi, cẩn thận như đang chăm sóc một sinh mệnh quý giá. Vân đứng sau cửa kính, nhìn anh. Ánh nắng sáng chiếu vào lưng, bóng anh rung rinh trên nền gạch. Cô chợt thấy lòng mình nghẹn lại. Xong việc, Hải bước vào nhà, lấy từ túi ra một gói nhỏ.
- Đồng nghiệp anh giới thiệu loại phân bón này, nói là tốt cho cây khó ra hoa. Anh mua về thử xem thế nào.
Cô nhìn gói phân bón, rồi nhìn lên mặt anh.
- Anh... vẫn còn nhớ cây sao ạ?
Hải mỉm cười nhè nhẹ:
- Nhớ chứ. Anh nhớ em. Nhớ cả cây, cả nhà và mọi thứ.
Tự lúc nào bờ mi của Vân những dòng lệ tuôn ra. Bao nhiêu ngày tủi thân, nghĩ ngợi, cô tưởng anh đã quên, tưởng anh đã không còn quan tâm. Hóa ra, trong những ngày xa cách, anh vẫn nghĩ về căn nhà này, vẫn nhớ đến từng chi tiết nhỏ.
- Em tưởng... anh chẳng còn để ý đến những thứ này nữa, Vân nói, giọng nghẹn ngào.
Hải đưa tay lau nước mắt cô:
- Anh biết em vất vả. Anh cũng thấy mệt, thấy xa. Nhưng anh làm việc này, cũng vì em, để chúng ta có tương lai tốt hơn. Có những lúc anh muốn bỏ hết về nhà nhưng rồi nghĩ, nếu mình không chịu khó bây giờ, sau này sẽ tiếc.
Cô gật đầu, ôm chầm lấy anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể mệt mỏi ấy. Những giọt nước mắt rơi xuống vai áo anh, thấm ướt.
***
Một buổi tối tĩnh lặng sau đó, Vân thức giấc giữa đêm vì mùi hương lạ thoang thoảng trong không khí. Cô ngạc nhiên, bước ra sân trong ánh trăng mờ rồi như bị đinh đóng chân. Chậu hoa quỳnh đang trổ hoa. Những cánh hoa trắng muốt, bung nở to tròn, tỏa hương thơm ngào ngạt, thanh khiết giữa đêm tối. Cô không thể tin nổi. Bao nhiêu năm chăm sóc, cây chẳng hề ra hoa. Thế mà giờ đây, sau cơn bão, sau khi suýt chết, nó lại nở rộ như một phép màu. Hải bước ra, đứng bên cạnh cô:
- Cây quỳnh lại nở hoa rồi em.
Vân gật đầu, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc. Cô hiểu ra rồi. Cây hoa này cần thời gian, cần trải qua những giai đoạn khô hạn, thiếu thốn, để tích lũy sức sống. Rồi một ngày, khi đã đủ mạnh, nó sẽ nở hoa rực rỡ. Hôn nhân cũng vậy. Những lúc xa cách, cô đơn, không phải là dấu hiệu của sự tan vỡ mà là thử thách để sau này, tình cảm càng thêm bền chặt.
- Anh biết không - cô nói nhỏ - em suýt bỏ cuộc rồi.
Hải nắm tay cô:
- Có thời điểm anh cũng như em. Nhưng anh nghĩ, nếu mình cùng nhau kiên trì, mọi thứ sẽ tốt đẹp.
Họ ngồi xuống bậc thềm, vai kề vai, ngắm nhìn những bông hoa trắng lay động trong gió đêm. Không cần nói nhiều, chỉ cần cái nắm tay thật chặt, ấm áp. Mùi hương hoa quỳnh lan tỏa khắp sân, như lời nhắc nhở rằng, có những điều đẹp đẽ nhất lại đến sau những chờ đợi dài lâu nhất…
Bắc Ninh














Ý kiến bạn đọc (0)