Dành cho các em: Chuyện của mưa xuân
Thời tiết sắp vào xuân. Mưa xuân háo hức mong chờ tới giây phút này từ lâu. Nó tíu tít đến chào tạm biệt ông mặt trời, cả bầu trời xanh, bạn gió và những đám mây trắng. Ông mặt trời nở nụ cười hiền hậu: “Chúc con có những kỷ niệm thật tuyệt vời”.
![]() |
Mưa xuân sung sướng khi sắp được thỏa sức tung bay, hòa mình vào với đất trời. Nhưng sự hào hứng đó nhanh chóng bị dập tắt khi nó nghe thấy mây trắng thì thầm với gió: “Những hạt mưa xuân bé xíu, mỏng manh như vậy thì làm được gì chứ?”.
- Ừ, đúng đấy. Tớ thích mưa rào mùa hạ vì các bạn ấy đầy quyền lực, còn gọi được cả thần sấm, thần chớp, khiến ai nấy đều khiếp sợ. Gió tiếp lời.
Nghe được hết cuộc trò chuyện, vừa buồn vừa giận và tủi thân, mưa xuân lủi thủi cuộn mình, không dám ló mặt ra ngoài. Nhìn lại mình chỉ là những hạt nước li ti, nhiều lúc chẳng đủ lớn để người ta có thể cảm nhận được một cách rõ ràng. Mưa xuân bỗng cảm thấy mình thật vô dụng. Nó thút thít khóc. Ông mặt trời thấy vậy, lo lắng hỏi han: “Con có chuyện gì mà buồn vậy mưa xuân bé nhỏ?”. Nghe ông mặt trời gọi mình là “bé nhỏ”, mưa xuân càng tủi thân, òa khóc to hơn: “Ông cũng thấy con nhỏ bé, không làm được việc gì đúng không ạ? Vậy con còn đến với thế giới này để làm gì nữa”. Ông mặt trời hiểu ra sự tình, trìu mến an ủi mưa xuân: “Không phải vậy đâu con. Tuy con nhỏ bé nhưng con lại rất quan trọng đối với thế giới này, con có thể mang đến những điều thật kỳ diệu”.
Mưa xuân không tin điều đó. Nó nghĩ rằng ông mặt trời tốt bụng chỉ là đang muốn xoa dịu, an ủi mình thôi. Những ngày sau đó, mưa xuân vẫn chìm sâu trong nỗi chán chường. Nó không đủ can đảm để xuất hiện lúc này nữa.
Mùa xuân thực sự đã đến rồi. Ông mặt trời rạng rỡ chiếu những tia nắng ấm áp xua tan cái lạnh giá của mùa đông. Không gian trở nên sáng bừng. Mây trắng hòa với gió để họa nên bức tranh tuyệt đẹp của mùa xuân.
“Không có tôi sẽ không thể thành mùa xuân”. Mây trắng vừa cuộn mình bồng bềnh trôi, vừa tự hào nói. Đàn chim én vừa hay trở về từ phương Nam nghe vậy liền phản ứng: “Mây thì mùa nào chả có mặt ở đây. Chúng tôi mới là biểu tượng của mùa xuân”. Gió cũng chẳng vừa, nó tức tối thổi thật mạnh, hất tung mọi thứ nơi nó lướt qua. Chim én bị bất ngờ, chao đảo, mây trắng cũng sợ hãi tớn tác bay. Ông mặt trời thấy vậy vội giảng hòa: “Thôi nào các bạn trẻ. Các cháu đều có những thế mạnh riêng của mình để góp phần tô điểm cho cuộc sống này thêm rạng rỡ, tươi đẹp. Nếu như các cháu cứ tranh giành, hơn thua với nhau như vậy thì mùa xuân cũng không thể đến trọn vẹn được. Các cháu nhìn kìa, xuân đã sang rồi mà thời tiết vẫn hanh hao, khô cằn, lụi tàn, tĩnh lặng đến ngỡ ngàng. Hãy nghĩ xem chúng ta có thể làm gì để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn”.
Lúc này tất cả mới nhớn nhác, hốt hoảng chạy khắp nơi kiếm tìm những nụ hoa tầm xuân hé nở, những chồi non lộc biếc mà đáng lẽ ra giờ này đã phải đua nhau cựa mình lách ra khỏi lớp vỏ xù xì kia. Chim én lo lắng hỏi bác mai già: “Bác ơi, mùa xuân đã đến rồi, sao bác chưa kết nụ đơm bông để chào đón năm mới ạ?”.
Bác mai già khó nhọc vươn cánh tay thô ráp chỉ xuống dưới chân, nơi những đường nứt nẻ của các thớ đất chạy dọc ngang: “Đã lâu lắm rồi chưa có nổi một hạt mưa nào qua đây. Mọi vạn vật, cây cối sắp không thể trụ lại được nữa rồi”.
Trong chiếc ao gần như cạn kiệt nước, đám lục bình héo rũ vẫn cố an ủi chú cá rô ráng thêm chút nữa đợi mưa xuân tới. Lúc này, mây trắng và gió mới sực nhớ tới mưa xuân. “Có khi nào cậu ấy đã nghe thấy những lời chê bai của chúng ta mà bỏ đi không?”- Gió nghi ngại nói. Chim én liền hối thúc: “Chúng ta phải nhanh chóng tìm bằng được mưa xuân”.
Chúng chia nhau đi tìm. Cuối cùng nhờ sự đoàn kết, kiên trì, các bạn ấy đã tìm thấy, thuyết phục và đưa được mưa xuân trở về. Mưa xuân nhẹ nhàng rơi xuống như một làn tơ mỏng giăng giăng khắp đất trời. Những hạt mưa li ti, trong veo, khẽ khàng thấm sâu vào từng nhành cây, thớ đất, mang theo hơi thở dịu dàng của đất trời, đánh thức chồi non, lộc biếc và gieo vào lòng người cảm giác bình yên, ấm áp đến lạ. Vạn vật như được hồi sinh, cây cối khoác lên mình một màu xanh non mơn mởn, tràn đầy nhựa sống. Ông mặt trời nhìn mưa xuân mỉm cười: “Cháu đã tin lời ta chưa, mưa xuân bé nhỏ. Cháu đã mang đến điều tuyệt vời cho thế giới này”.
Mưa xuân không giấu nổi niềm hạnh phúc. Mỗi chúng ta đến với thế giới này không phải ngẫu nhiên, mà đều mang trong mình một ý nghĩa riêng, một sứ mệnh riêng và là một phần tươi đẹp, không thể thiếu được của cuộc sống này.
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)