Sau ngày giông bão
“Sau ngày giông bão” là một truyện ngắn nhẹ nhàng về hôn nhân, nơi những rạn nứt đôi khi không bắt nguồn từ sự phản bội mà từ sự im lặng, lòng tự ái và những ngờ vực không được hóa giải. Không sử dụng các biến cố kịch tính hay lời thoại lên gân, câu chuyện được dệt nên từ những chi tiết đời thường: Căn bếp nguội lạnh, chiếc điện thoại im lìm, bữa cơm nóng sau đêm mưa bão... Truyện như một lời nhắc rằng, trong hôn nhân, niềm tin không tự nhiên mà có, còn hạnh phúc cũng không thể được vun đắp bằng sự im lặng. Chỉ khi biết lắng nghe, đối thoại và đặt mình vào vị trí của nhau, con người mới có thể cùng bước qua những giông bão để giữ lại hơi ấm mái nhà.
Truyện ngắn của tác giả Mai Hoàng, đến từ Hà Nội. Quỳnh Hương (giới thiệu)
Chiều thứ Sáu, Hoa đứng bên bậu cửa sổ phòng bếp, đôi mắt đăm đăm nhìn vào khoảng sân nhỏ trước nhà. Trên tay cô, chiếc giẻ lau bát đĩa đã ráo nước từ lâu nhưng vẫn bị siết chặt đến nhăn nhúm. Nắng cuối ngày rớt lại những vệt vàng vọt, kéo cái bóng của cô dài thượt trên nền gạch hoa, hiện lên một dáng hình gầy guộc, lọt thỏm trong không gian tĩnh mịch của ngôi nhà. Bếp nấu đã tắt lửa từ trưa. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ, chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt.
Đã một tuần trôi qua kể từ cái ngày Mạnh xách vali đi công tác, ngay sau chuyến về họp lớp kỷ niệm 20 năm ra trường. Một tuần, không một cuộc gọi, không một dòng tin nhắn giải thích. Sự im lặng của anh giống như một khối đá tảng, đè nặng lên lồng ngực cô, khiến mỗi nhịp thở cũng trở nên nhọc nhằn.
Mọi chuyện bắt đầu từ bức ảnh cô tình cờ xem được trên mạng xã hội của một người bạn cùng khóa với anh. Trong tấm hình lung linh ánh đèn của buổi tiệc đông người đêm đó, Hoa vẫn nhìn thấy Mạnh ngồi cạnh một người phụ nữ. Ánh mắt anh nhìn cô ấy mềm mại, một bàn tay anh khẽ đặt hờ sau lưng ghế của người phụ nữ ấy - hành động quá đỗi thân mật so với sự chừng mực thường ngày của một người đàn ông đã có gia đình. Bên dưới, bạn bè bình luận trêu đùa không nhắm vào ai nhưng đầy ẩn ý: “Tình cũ không rủ cũng tới”, “Mối tình đầu năm ấy nay đã về”…
![]() |
|
Minh họa: Văn Tĩnh. |
Khi Hoa đem bức ảnh ấy ra chất vấn, trái với sự lo lắng hay giải thích mà cô chờ đợi, Mạnh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt mệt mỏi xen lẫn thất vọng. Anh vốn là người có lòng tự tôn cao. Thay vì xoa dịu vợ, anh buông một câu ráo hoảnh: “Bạn bè đùa vui thôi, em đừng suy diễn” rồi im lặng. Sự im lặng, không một lời giải thích ấy như ngọn lửa châm vào đống củi khô của lòng ghen tuông, biến cuộc trò chuyện thành một trận lôi đình đơn độc của Hoa. Ngay sáng hôm sau, anh rời nhà đi công tác, bỏ lại cuộc hôn nhân đang rạn nứt từng mảnh âm thầm.
***
Chiều thứ Sáu tuần kế tiếp, mây đen ùn ùn kéo về từ phía rìa trời, báo hiệu một cơn bão lớn sắp quét qua thành phố. Hoa lầm lũi đi ra ban công để dọn dẹp mấy chậu cây cảnh của Mạnh. Ngón tay cô vô tình chạm phải cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ của anh đặt trên kệ sách sát cửa sổ - cuốn sổ anh hay mang theo bên người nhưng lần này vội vã nên bỏ quên. Một tấm ảnh cũ kẹp trong trang sách rơi ra.
Đó là tấm ảnh chụp tập thể lớp đại học của anh từ hai mươi năm trước. Hoa nhặt lên, nheo mắt tìm kiếm bóng dáng chồng mình thời trẻ. Nhưng đập vào mắt cô lại là người phụ nữ trong bức ảnh họp lớp hôm nọ. Trên mặt sau của tấm ảnh cũ, có nét chữ thanh mảnh của ai đó viết: “Gửi Mạnh - Cảm ơn cậu vì đã luôn là chỗ dựa tốt nhất của nhóm mình”.
Lòng Hoa chùng xuống. Sự tò mò xen lẫn chút nghi hoặc thôi thúc cô lật tìm danh bạ. Thay vì ngồi im chờ đợi một phép màu hay một tin nhắn giải thích từ trên trời rơi xuống, cô quyết định đối diện. Cô tìm số điện thoại của Lâm - người bạn thân nối khố từ thời đại học của Mạnh, người cũng có mặt trong buổi tối hôm đó.
Tiếng chuông điện thoại reo vang trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió rít ngoài hiên. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng Lâm ồn ã:
- Alo, Hoa à? Mạnh nó về chưa? Trên vùng công tác của nó đang bão lớn lắm, mất sóng cả ngày nay rồi.
Hoa cố giữ giọng bình tĩnh, dù những ngón tay đang run lên:
- Anh Lâm ạ... Anh Mạnh nhà em chưa về. Em muốn hỏi anh một chuyện... Về bức ảnh hôm họp lớp...
Lâm im lặng mất vài giây, tiếng thở dài qua điện thoại nghe rõ mồn một:
-À... cái ảnh mấy đứa chụp cố ý trêu thằng Mạnh với cái Thủy đúng không? Khổ quá, cái Thủy nó vừa ly hôn, lại mới phát hiện bị bạo bệnh giai đoạn đầu. Hôm đó nó tủi thân nên khóc suốt buổi. Mạnh là lớp trưởng, lại là bạn thân ngày xưa nên nó ngồi lại động viên cái Thủy lúc nó suy sụp nhất. Tụi bạn rượu vào lời ra, với lại nghĩ chia sẻ trong nhóm kín không mấy người biết nên cứ trêu ác ý. Mạnh giận lắm, hôm sau bắt tụi nó gỡ hết bài rồi. Nó không nói gì với em à?
Hoa nghẹn lại, hai chữ “Dạ không” mắc trong cổ. Cô cúp máy sau vài lời hỏi thăm xã giao chiếu lệ.
***
Hóa ra là vậy. Sự thật không phải là một cuộc tình vụng trộm sống lại sau hai mươi năm mà là sự nghi kỵ, lòng ghen tuông mù quáng của chính cô đã đẩy chồng mình ra xa. Nhưng cùng lúc đó, sự giận dữ đối với tính cách của Mạnh lại dâng lên. Anh biết mình trong sạch, anh tự ái vì không được vợ tin tưởng, và anh chọn cách tàn nhẫn nhất: Im lặng và bỏ đi, để mặc cô đối diện với những suy diễn bủa vây suốt một tuần trời. Sự tổn thương trong cô không biến mất, nó chỉ chuyển từ trạng thái ghen tuông sang sự bàng hoàng về cách họ đang đối xử với nhau sau gần chục năm đầu ấp tay gối.
Tối hôm đó, mưa bão đổ xuống xối xả. Gió rít qua từng khe cửa kính nghe rợn người. Hoa ngồi co rúm trên ghế sofa, lòng ngập tràn những suy nghĩ ngổn ngang. Điện thoại hoàn toàn mất liên lạc với Mạnh, những cuộc gọi chỉ nhận lại tiếng thông báo thuê bao khô khốc. Cô nghĩ đến việc nếu chuyến đi này có mệnh hệ gì, nếu anh không trở về nữa, cuộc hôn nhân của họ sẽ mãi mãi dừng lại ở một nút thắt oan ức và lạnh lẽo này sao?
Cạch. Tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa giữa tiếng mưa ầm ào làm Hoa giật bắn mình. Cô chạy nhào ra phía cửa. Mạnh đứng đó. Quần áo anh ướt sũng, bùn đất bám vệt dài bên gấu quần, khuôn mặt hốc hác, phờ phạc sau chuyến xe bão táp băng qua những cung đường sạt lở để kịp về thành phố. Anh nhìn cô, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy:
- Xe khách chết máy giữa đường, mất sóng cộng với điện thoại anh hết pin... Anh lo ở nhà bão lớn, em sợ...
Hoa không lao vào ôm anh như trong những bộ phim truyền hình đẫm nước mắt. Cô đứng cách anh ba bước chân, nhìn người đàn ông ướt sũng trước mặt. Nước mắt cô trào ra, giọng nghẹn ngào, pha lẫn cả sự trách móc:
- Em đã gọi cho anh Lâm. Em biết chuyện của chị Thủy rồi... Tại sao anh không nói với em một lời? Anh chọn cách im lặng bỏ đi cả tuần, anh có biết em đã sống thế nào không?
Mạnh đứng lặng, nước mưa từ mái tóc anh nhỏ xuống nền gạch hoa thành từng giọt tách tách. Đôi vai anh chùng xuống, vẻ kiêu hãnh và tự ái của người đàn ông bỗng chốc sụp đổ trước những giọt nước mắt của vợ. Anh tiến lại gần, run rẩy đưa bàn tay lạnh ngắt lên định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại rụt về vì sợ làm ướt áo cô.
- Anh xin lỗi... Anh sai rồi. Lúc đó anh tự ái, anh nghĩ em không tin tưởng tư cách của anh. Anh nghĩ... anh đi để hai đứa cùng bình tĩnh lại nhưng anh không ngờ sự im lặng của anh lại làm em tổn thương đến thế. Trên đường về, nhìn cảnh sạt lở, nhìn bão bùng, anh chỉ sợ... anh không kịp về để nói lời xin lỗi với em.
Hoa nhìn chồng, nhìn những vệt bùn đất và khuôn mặt phờ phạc của người đàn ông đã đi cùng cô bao năm trời. Cơn giận tan đi, chỉ còn lại sự thấu cảm muộn màng. Cô bước tới, chủ động cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh...
***
Đêm ấy, tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi xối xả vào cửa kính, nhưng bên trong căn nhà, ngọn lửa trong căn bếp đã được thắp sáng trở lại. Mùi cơm chín tới thơm lừng lan tỏa khắp không gian, xua đi cái lạnh lẽo của một tuần dài u tối.
Họ ngồi bên nhau trên chiếc bàn ăn bằng gỗ, Mạnh ăn ngon lành bát cơm nóng mà Hoa vừa nấu vội. Không ai nhắc lại bức ảnh, không ai nói về những đạo lý lớn lao của hôn nhân. Hoa khẽ đưa tay vén lọn tóc ướt còn sót lại trên trán chồng, còn Mạnh lặng lẽ nắm chặt lấy bàn tay cô dưới gầm bàn. Ánh đèn vàng trên cao tỏa xuống, in bóng hai người lồng vào nhau trên nền tường phòng bếp, ấm áp và vẹn nguyên.
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)