Tác giả - Tác phẩm: Nhà thơ Đoàn Văn Mật
Nhà thơ Đoàn Văn Mật, sinh năm 1980, quê quán Nam Định. Hiện nay, anh là Trưởng Ban thơ, Phó Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội; hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Anh đã xuất bản 4 tập thơ: "Giữa hai chiều thời gian" (năm 2007), "Bóng người trước mặt" (năm 2013), "Sóng trầm biển dựng" (Trường ca, năm 2018 - viết về Trường Sa); "Ngoài mây trời đầy trống vắng" (năm 2023). Anh từng đoạt giải Ba cuộc thi thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội (2008 - 2009); giải thưởng Văn học, Báo chí 5 năm (2014 - 2019) cho tập trường ca "Sóng trầm biển dựng"; giải thưởng Văn học về biên giới, hải đảo của Hội Nhà văn Việt Nam (năm 2020).
Nhà thơ Đoàn Văn Mật là người kỹ tính, cẩn trọng trong từng con chữ. Thơ Đoàn Văn Mật vừa sáng, vừa sâu, những câu thơ thường lặn sâu vào thế giới nội tâm và tỏa sáng trên trang giấy. Nhà thơ Đinh Tiến Hải (chọn và giới thiệu).
![]() |
|
Nhà thơ Đoàn Văn Mật. |
Lời hẹn sông Thương
![]() |
Qua khoảnh đồi này sẽ tới nhà anh
Khu vườn nhỏ xanh tràn trước mặt
Trái bưởi vàng lao xao chiều hoa cúc
Sông Lục chảy vào câu hát thủa tìm nhau
Mùa thu ở đây vừa mới bắt đầu
Nên quả chín còn thơm mùi nắng hạ
Những trái vải khô để dành, se thêm màu áo mẹ
Giữ trong lòng vị ngọt chảy về xuôi
Bao vùng đất ta qua, vẫn nhớ một dáng người
Cặm cụi, lo toan suốt ngày mưa, tháng hạn
Ngàn năm sông Thương dài như lời hẹn
Lời hẹn đôi dòng thương nhớ chia hai
Rót cạn đêm chưa hết ngóng ngùi
Con thuyền nhỏ nôn nao rời bến cũ
Mặt trời lên từ trái hồng chín đỏ
Hay môi người thầm gọi những mùa trăng.
Chầm chậm
Chầm chậm ngâm nga
Giọng nói của mẹ
Ngày xưa sao bình yên thế
Chầm chậm trong mắt mẹ
ấm áp ngàn ngọn lửa
thắp lên mỗi bước đường dài
chầm chậm từng dấu chân ai
ngõ nhỏ hoa vàng
cây mỗi mùa, mỗi vắng…
chầm chậm chiều xuân
thinh lặng
con về
bóng cha đổ dài trên tờ lịch cũ.
Hoa đào ở Vị Xuyên
![]() |
Nở trong dìu dặt mưa xuân
những cánh hoa phớt đỏ
như máu đã tan vào đất
lại âm thầm theo mạch trồi lên
Những bông đào Vị Xuyên
nói với ta điều gì trước núi non sừng sững
hơn bốn mươi năm
người nằm xuống còn run trong gió lạnh
Phủ lên đất những bông năm cánh
có thay được tấm chăn ấm
có vá được áo người chiến trận
có giữ được người ở lại với mùa xuân
Suốt dọc đường hành quân
hoa âm thầm nâng dấu chân người lính
hoa lặng lẽ tìm lên cao điểm
cả rừng hoa như không nở cho mình
Thắp trên mộ anh
hoa làm gương mặt anh trẻ mãi
có ai nhớ mùa xuân năm ấy
mỗi bông hoa một số phận con người.
Bắc Ninh


















Ý kiến bạn đọc (0)