Thời khắc Giao thừa
Bên hiên nhà, nàng Xuân bất lực ngồi co ro ôm mặt khóc thổn thức. Thấy vậy, mẹ Thời Gian hoảng hốt chạy đến hỏi: - Sao vậy, cô công chúa xinh đẹp của mẹ? Nàng Xuân nghẹn ngào nói: Mẹ nhìn kìa, mùa xuân đã đến rồi mà tất cả vẫn cứ im lìm chìm đắm trong giấc ngủ đông. Con đã đánh tiếng rồi mà không một ai chịu dậy hết. Thế này làm sao mà kịp đón Giao thừa được ạ.
![]() |
|
Minh họa: Văn Tĩnh. |
Nàng Xuân lại bật khóc. Lúc này, mẹ Thời Gian mới đưa mắt nhìn xung quanh. Quả nhiên, những bông tuyết trắng vẫn còn đu bám trên cành. Đàn chim én cũng chưa trở về. Trên những cây đào, cây tầm xuân chỉ còn trơ lại những cành sần sùi, thô ráp. Rét mướt luồn lách qua những khe cửa lạnh ngắt vào nhà. Chú mèo mướp lười biếng vẫn cuộn mình bên bếp lửa, chẳng buồn hỏi thăm lũ chuột đang đuổi nhau nơi góc bếp.
- Không sao đâu con, chỉ là mùa xuân về nhanh quá nên tất cả chưa kịp nhận ra thôi. Con hãy cố gắng và kiên trì thêm chút nữa đi, nhất định chúng ta sẽ kịp đón thời khắc Giao thừa thiêng liêng. Mẹ Thời Gian an ủi, khích lệ nàng Xuân.
Nàng Xuân khẽ khàng chớp chớp đôi hàng mi mỏng manh: Dạ vâng, con sẽ thử lại thêm một lần nữa.
Nói xong, nàng tung đôi cánh mềm mại bay lên trời cao đánh thức những đám mây đang cuộn mình ngủ quên.
- Mây ơi, hãy thức dậy đi, mùa xuân đến rồi.
Bị đánh thức tận nơi, những đám mây xám giật mình thức giấc, rồi bồng bềnh trôi theo làn gió. Khi cánh cửa vừa hé mở, ánh bình minh từ từ bước ra rạng ngời. Những tia nắng ấm áp rực rỡ chiếu xuống khắp nơi. Không gian như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Nàng Xuân thích thú xoay người vòng tròn ngắm đôi cánh của mình ánh lên lung linh như bảy sắc cầu vồng.
- Chào mùa xuân xinh đẹp. Chúng ta đi thôi kẻo trễ mất. Giọng bác Mặt Trời trầm ấm.
Nàng Xuân lại hớt hải. Nàng chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia để đánh thức vạn vật. Những bông tuyết từ từ rời đi trả lại không gian thoáng đãng cho những hàng cây vươn mình dưới nắng xuân.
- Chồi non ơi, nắng ấm lên rồi.
Những chồi non bấy giờ mới từ từ cựa mình tách khỏi lớp vỏ sần sùi đón nhận những tia nắng ấm áp đầu tiên. Những chiếc lá nhỏ xíu, xanh mơn mởn như còn ngượng ngùng trước nàng Xuân, rung rinh đầy sức sống. Nàng mỉm cười chào đón những người bạn nhỏ rồi vội vàng tiếp tục công việc. Lúc nàng Xuân định tung mạnh đôi cánh để bay lên, mới hay đôi cánh của mình đã bị rơi mất từ bao giờ. Nàng hoảng hốt, lo lắng vì không có đôi cánh đó làm sao có thể kịp đi khắp nơi để đánh thức mọi người đây. Năm mới sắp sang rồi. Không đắn đo, nàng Xuân quyết định sẽ chạy bộ trên chính đôi chân trần của mình. Dù thế nào cũng không thể để mọi người ngủ quên được - nàng tự nhủ.
Nàng chạy băng qua cánh đồng báo hiệu cho những đàn chim én còn đang lạc lối về. Nàng lại chạy tới khu vườn đánh thức muôn hoa khoe sắc. Thấy vậy, gà mẹ cũng cất tiếng cục ta cục tác gọi đàn con ra vườn chạy nhảy hong nắng mới. Chú mèo mướp dụi dụi mắt nhìn ngắm bà chủ tất bật bên nồi bánh chưng, hương thơm bốc lên nghi ngút. Sực nhớ ra trong rừng sâu, cụ rùa, rắn, nhím, dơi, ếch, ốc sên, bầy ong… vẫn đang cuộn mình trong giấc ngủ đông, nàng Xuân liền vội vã chạy vào rừng cho kịp trước khi trời tối. Do không thông thạo địa hình nên nàng bị lạc trong rừng rồi còn trượt chân ngã, vết thương rỉ máu, nhưng nàng vẫn cố gắng gượng dậy, nén đau, tập tễnh bước đi. Bỗng một chú ngựa con từ đâu xuất hiện:
- Nàng Xuân ơi, chân chị bị thương rồi, để em đưa chị đi.
Nàng Xuân xúc động nói: - Em thật tuyệt vời.
Nhờ có sự giúp sức của ngựa mà nàng Xuân đã nhanh chóng hoàn thành những công việc cuối cùng trước giờ khắc Giao thừa. Nàng thở phào: “Mình đã làm được rồi”. Dưới ánh sáng lung linh được thắp lên bởi hàng trăm chiếc đèn đom đóm và ánh lửa bập bùng, tất cả quây quần tụ họp bên nhau hân hoan chờ đón Giao thừa. Nhưng lúc này nàng Xuân liên tục đưa mắt tìm kiếm khắp xung quanh. Có lẽ vẫn còn thiếu một nhân vật vô cùng quan trọng nào chăng.
- Con tìm ai vậy? Mẹ Thời Gian thấy vậy liền hỏi.
- Con tìm ngựa con ạ. Hôm nay nếu không có bạn ấy thì chưa chắc chúng ta đã có mặt đầy đủ ở đây để tổ chức bữa tiệc này, thưa mẹ.
Vừa hay lúc đó, có tiếng ngựa hí, tiếng vó ngựa dồn dập như những nhịp trống vang lên giữa đất trời. Ngựa con ào tới như một cơn gió, tất cả liền dạt sang hai bên để mở đường cho ngựa con tiến vào. Bờm ngựa xoã dài, tung bay thành từng lớp mềm mại, óng ánh mà đầy kiêu hãnh. Đôi mắt ngựa sáng rực lên, trông thật đẹp và oai hùng. Ngựa con không trở lại một mình mà mang theo cả đôi cánh nhung rực rỡ của nàng Xuân. Thì ra, sau khi hỗ trợ nàng Xuân hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, ngựa con vội vã lao đi tìm kiếm bằng được đôi cánh thiên thần mà nàng Xuân trót đánh rơi.
Nàng Xuân vô cùng bất ngờ và không giấu nổi niềm hạnh phúc khi được nhận lại đôi cánh thiên thần của mình:
- Thật tuyệt vời. Cảm ơn ngựa con - Sứ giả của mùa xuân.
Đúng lúc đó, tiếng đếm ngược tới thời khắc Giao thừa vang lên. Nàng Xuân tung đôi cánh mềm mại bắt nhịp hòa cùng mọi người hân hoan chào đón một mùa xuân mới tràn ngập yêu thương.
Bắc Ninh
















Ý kiến bạn đọc (0)