Vệt hương thương nhớ
Có những buổi sáng, khi mở cánh cửa gỗ đã ngả màu thời gian, tôi chợt nhận ra mùa xuân đứng đó tự lúc nào. Không gõ cửa, không ồn ào, xuân ùa đến cùng những vệt hương mong mỏng - thoảng qua rồi ở lại. Trong cái se lạnh sót lại của mùa đông, tôi nghe mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi lá non vừa bật chồi, mùi khói bếp quyện hương trầm nhè nhẹ.
![]() |
|
Ảnh minh họa. |
Mùa xuân trong ký ức tôi luôn bắt đầu từ căn bếp. Căn bếp nhỏ, tường ám khói, nơi mẹ ngồi bên nồi bánh chưng nghi ngút. Cả không gian như được bọc lại bằng mùi nếp mới, đậu xanh, thịt mỡ và lá dong. Mùi hương ấy bền bỉ và vương vấn, len lỏi vào từng sợi tóc, từng nếp áo của mẹ, để rồi nhiều năm sau, chỉ cần thoảng qua đâu đó là cả một miền Tết xưa ùa về.
Tết của ngày thơ bé là những ngày dài không cần đếm. Sáng dậy muộn, chiều chạy rong ngoài ngõ, tối co ro bên mâm cơm có thêm vài món đặc biệt. Tết là tiếng pháo đì đùng, là bộ quần áo mới được treo ngay ngắn chỉ chờ sáng mùng Một để mặc, để thấy mình lớn thêm một chút, đẹp thêm một chút và nao nức đón nhận lì xì.
Giờ Tết dường như khác hơn, chóng vánh, vội vàng và có phần lơ đãng nhưng dù đi xa đến đâu, Tết vẫn có cách để gọi ta về. Chỉ cần nhìn thấy cành mai vàng trước hiên nhà ai đó hay thấy thấp thoáng những nụ đào chúm chím hồng, lòng đã chùng xuống, bâng khuâng...
Mùa xuân không hứa hẹn điều gì lớn lao. Xuân chỉ âm thầm mở ra một cánh cửa, rồi lùi lại, để ta tự bước đi. Có người bước rất nhanh, có người còn do dự. Nhưng dù thế nào, xuân vẫn ở đó, kiên nhẫn chờ ta nhận ra rằng: Được bắt đầu lại đã là một ân huệ.
Tết rồi sẽ qua. Hoa sẽ tàn, bánh sẽ vơi, phố xá lại trở về nhịp sống thường ngày, chỉ dư vị của xuân thì ở lại. Ở trong cách ta đối xử dịu dàng hơn với người bên cạnh, trong quyết tâm âm thầm dành cho bản thân.
Và mùa xuân, không chỉ ở đất trời. Xuân còn ở trong lòng người. Khi lòng còn biết rung động trước một nhành hoa nở sớm, biết ấm lên trước một bữa cơm sum vầy, biết lặng yên để nghe mình thở - thì khi ấy, xuân vẫn tròn đầy.
Bắc Ninh








.jpg)






Ý kiến bạn đọc (0)