Mùa đoàn viên
Tết không bắt đầu từ cuốn lịch treo tường hay từ những đường làng, khu phố được trang hoàng rực rỡ cờ hoa. Với tôi, Tết đến từ những điều rất nhỏ, đủ để gọi mùa xuân về trên mỗi nếp nhà và trong trái tim mỗi người.
![]() |
|
Tranh minh họa. |
Tết về khe khẽ trong ánh mắt mong ngóng của cả gia đình. Với bố, Tết không cần ồn ào, chỉ cần nhà có tiếng người, có hơi ấm quen thuộc lan tỏa khắp gian phòng. Với mẹ, Tết là những ngày bận rộn mà vui, là lo toan đủ đầy cho con cháu, là căn bếp đỏ lửa từ sáng sớm đến đêm khuya. Với con cháu xa quê, Tết là chuyến tàu về muộn, là con đường quen bỗng dài hơn trong nỗi nhớ, là khoảnh khắc đặt chân vào cánh cổng nhà sau một năm mải miết mưu sinh.
Tết đến trong một buổi sáng cuối năm, khi mẹ khẽ mở ô cửa sổ sớm hơn thường ngày. Cơn gió lạnh tràn vào, mang theo hơi thở đất trời trong veo, chạm khẽ làn da, không cần gọi tên nhưng đủ làm lòng người chợt se lại. Tết đến khi mẹ gói bánh, khi bố sửa lại mái nhà đã cũ, khi căn nhà quen thuộc bỗng ấm hơn bởi tiếng cười sum họp - những âm thanh chỉ những ngày cuối năm mới gọi về ấm áp đủ đầy.
Tết bắt đầu từ gian bếp thân quen, nơi lửa ấm nhóm lên hương vị sum vầy, nơi nồi nước lá mùi già mẹ nấu thoảng thơm khắp nhà, ướp đầy những chiều cuối năm và len lỏi vào từng góc ký ức. Tết có trong tiếng dao thớt đều tay của bố, trong bó hành anh nhổ ngoài vườn còn vương đất, trong mớ lá dong xanh được chị rửa sạch, đặt ngay ngắn trên bàn. Tết đến trong mùi thơm dịu nhẹ của nếp mới, đậu xanh và ở những bàn tay âm thầm chuẩn bị, những bước chân nhộn nhịp ra vào… Những âm thanh, mùi vị rất đỗi bình thường nhưng từ lâu đã trở thành dấu hiệu của ngày Tết.
Hồi còn nhỏ, chúng tôi háo hức đón Tết bằng bộ quần áo mới mẹ mua, bằng những bao lì xì đỏ thắm ông bà, họ hàng thương trao, bằng những trò chơi rộn ràng ngoài ngõ cùng đám bạn. Ký ức Tết tuổi thơ trong chúng tôi đong đầy tiếng cười hồn nhiên, thơm tho như nắng mới. Tết khi ấy là những buổi chiều vui chơi không biết mệt, là tiếng cười vang trên đường làng quen thuộc, là khoảnh khắc thời gian trôi thật chậm, đủ để dệt cho tuổi thơ diệu vợi niềm vui vẹn tròn.
Khi lớn dần, Tết không còn là những điều khiến chúng tôi háo hức, mà là những điều khiến ta muốn quay về. Chợ chiều cuối năm đông hơn, ai nấy đều vội vã nhưng vẫn giữ cho nhau sự nhẫn nại. Những người xa quê bắt đầu nhắn tin hỏi nhau: “Khi nào về quê? Năm nay nhà gói bánh ngày nào?”. Và trong khoảnh khắc dọn lại ngôi nhà cũ, lau từng khung cửa phủ bụi thời gian, tôi chợt nhận ra lòng mình cũng như được gột rửa, những ưu phiền lắng xuống, một khoảng sáng trong veo, nhẹ nhõm như vừa bước qua ngưỡng cửa của chính mình.
Khi trưởng thành và có gia đình riêng, Tết lại đến với tôi theo một cách rất khác. Tôi bước vào vai người chuẩn bị, lo toan từ những điều nhỏ bé nhất: Gấp gọn quần áo cho con, lau lại bàn thờ, dạy con khoanh tay chào ông bà… Bởi tôi nhận ra, Tết của con trẻ khởi nguồn từ sự chu toàn lặng thầm của người lớn. Và trong vòng quay như thế, Tết được trao truyền một cách tự nhiên, chẳng cần những lời giải thích dài dòng.
Giữa guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, Tết dường như cũng vội vã theo. Nhiều người mải mê quà cáp, tiệc tùng, những cuộc gặp gỡ thoáng qua mà quên đi những điều nhỏ bé làm nên hồn cốt của ngày Tết. Đó là khi chỉ cần một cuộc điện thoại hỏi thăm, một bữa cơm ăn chậm, một lời chúc từ đáy lòng… cũng đủ để mùa xuân trở nên ấm áp.
Tết không nằm ở sự đủ đầy của vật chất, mà ở cảm giác an yên khi được trở về bên gia đình. Trong giây phút đoàn viên, những hơn thua, giận hờn lắng lại, nhường chỗ cho một tâm thế nhẹ nhõm, sẵn sàng đón năm mới yêu thương, an hòa.
Bắc Ninh

















Ý kiến bạn đọc (0)